Sunday, November 23, 2014

Cần thay máu Văn hóa

Cần thay máu Văn hóa

**

Sự thật về lịch sử, văn hóa, xã hội VN , nó buồn thế sao như đã viết ở mấy câu thơ, hay về cái ngu, cái hèn?
Đúng vậy, những ai đọc đủ, nghiên cứu đủ, nghĩ đủ, sẽ thấy điều này !
Hai mươi lăm năm trước, tôi thấy VN cần “thay máu” văn hóa ở những bình diện này, phương diện nọ, nhìều chỗ phải đặt nặng vấn đề. Chỉ dẫn ra một ví dụ trong  nhiều ví dụ:  Phải làm sao cho vấn đề tạo suy nghĩ độc lập cho học sinh, ngay từ cấp một, đừng dạy dỗ trẻ em cái kiểu nhồi sọ, hay “thầy bảo em thế, hãy làm y như thế” cái kiểu phán truyền, bắt ép một lối, làm thui chột khả năng sáng tạo của chúng; phải bỏ cái tinh thần trên bắt dưới phục tùng, và dưới vâng trên phục tùng, hiếm phê phán v.v.
Bây giờ vẫn thấy vậy! ! !
Sau khi miền Nam thất thủ tháng 4, 1975, tìm đọc về trí thức miền Bắc, càng thấy kiến thức và cách học hỏi, suy nghĩ của họ càng thảm hại hơn.
Còn tinh thần trí thức và người dân, nói chung, miền Bắc thì sao ? Thử hỏi đã tin tưởng và thần thánh hóa khả năng, nhân cách của lãnh tụ, như ông HChíMinh, thì sự “nô lệ” tinh thần nó như thế nào, khi “nhà chuyên môn xài bạc giả” này phán , đại loại như: bác cháu chúng ta có thể lầm, chứ ông Stalin không thể lầm được; bác không cần phải suy nghĩ (nhiều), bao điều đó đã có ông Mác, ông Mao, hoặc như cách ông ta tán dương Lenin như “thần thánh”, bậc thầy vĩ đại, người cha lớn, đầy trong sách vở tiếng Anh, Pháp v.v., thì biết rõ. Rồi tinh thần “nô lệ” đó nó tiếp tục chuyển xuống tới đàn em như Trường Chinh ( được coi là một trong vài ba lý thuyết gia hàng đầu của đảng CS thời bấy giờ) , Võ Ng Giáp. Các ông này đều viết sách báo ca tụng HCM như một anh hùng anh minh, sáng suốt và tài năng trùm đời. Rồi Phạm V Đồng, Đặng Th Mai, Trần H Liệu, Trần V Giàu, Hoài Khanh, Vũ Khiêu, Hoàng X Nhị, Nguyễn Đ Thi, v.v. tung hô “vạn tuế”. Vậy thì tinh thần trí thức và bình dân, vốn đã “rụt rè gà phải cáo” và u u mê mê, sẽ còn bị “lệ thuộc” đến như thế nào ? Và kết quả của điều đớn đau vì nô lệ tinh thần , nó đã dẫn đến một phần kết quả bi thảm, não nề cùng cực, trong đời sống văn hóa và tinh thần, cũng như ảnh hưởng lên bình diện xã hội và chính trị ra sao, thì những người khác cũng đã thấy.
P.S. Tôi rất căm ghét lời nói này của Tôn Dật Tiên khi hắn nói về dân tộc mình với Khuyển Dưỡng Nghị ;
"Người An Nam vốn nô lệ căn tính. Ngày xưa, họ bị người Hán chúng tôi đô hộ, ngày nay họ lại bị người Pháp cai trị. Dân tộc ấy quả không có tương lai."
Đừng để lời nói bỉ ổi này của tên dòng Hán tộc kiêu căng, vô lễ này trở thành sự thật ! !
----

REF:
HCMinh ca tụng Lenin như thế này đây:
Ho Chi Minh
Lenin And The Colonial Peoples
________________________________________
First Published: Pravda, January 27, 1924
Source: Selected Works of Ho Chi Minh Vol. 1
Publisher: Foreign Languages Publishing House
Transcription/Markup: Christian Liebl
Online Version: Ho Chi Minh Internet Archive (marxists.org) 2003
________________________________________
‘Lenin is dead!’ This news struck the people like a bolt from the blue. It spread to every corner of the fertile plains of Africa and the green fields of Asia. It is true that the black or yellow people do not yet know clearly who Lenin is or where Russia is. The imperialists have deliberately kept them in ignorance. Ignorance is one of the chief mainstays of capitalism. But all of them, from the Vietnamese peasants to the hunters in the Dahomey forests, have secretly learnt that in a faraway corner of the earth there is a nation that has succeeded in overthrowing its exploiters and is managing its own country with no need for masters and Governors General. They have also heard that that country is Russia, that there are courageous people there, and that the most courageous of them all was Lenin. This alone was enough to fill them with deep admiration and warm feelings for that country and its leader.
But this was not all. They also learned that that great leader, after having liberated his own people, wanted to liberate other peoples too. He called upon the white peoples to help the yellow and black peoples to free themselves from the foreign aggressors' yoke, from all foreign aggressors, Governors General Residents, etc. And to reach that goal, he mapped out a definite programme.
At first they did not believe that anywhere on earth could there exist such a man and such a programme. But later they heard, although vaguely, of the Communist Parties, of the organization called the Communist International which is fighting for the exploited peoples, for all the exploited peoples including themselves. And they learned that Lenin was the leader of that organization.
And this alone was enough to make these peoples — though their cultural standard is low, they are grateful folk and of goodwill — whole-heartedly respect Lenin. They look upon Lenin as their liberator. ‘Lenin is dead, so what will happen to us? Will there be other courageous and generous people like Lenin who will not spare their time and efforts in concerning themselves with our liberation?’ This is what the oppressed colonial peoples are wondering.
As for us, we are deeply moved by this irretrievable loss and share the common mourning of all the peoples with our brothers and sisters. But we believe that the Communist International and its branches, which include branches in colonial countries, will succeed in implementing the lessons and teachings the leader has left behind for us. To do what he advised us, is that not the best way to show our love for him?
In his life-time he was our father, teacher, comrade and adviser. Nowadays, he is the bright star showing us the way to the socialist revolution.
Eternal Lenin will live forever in our work.

No comments:

Post a Comment