Tuesday, July 28, 2020

In search of the Culprit (multi-lingual)


The perceiving mind-body integrates so many fortifying components, builds the toughest bastion for the Self. Buddha was the first to realize this. Accordingly, as the law of “logic”, or as reaction force against/resolving a force, like Newton’s third law of motion, his way of liberating the Self traced back to find the True Cause of the Sufferings—that culprit— to “dissolve/neutralize/deflect” its force; to explode/implode this bastion to free one’s mind-body complex.
That sounds logical. But to realize its full Significance requires a lifetime of learning. The proof for this is thinkers, religious and non-religious in the East and West, have not been able to touch the core of the “problem” for 25 centuries.
---
Thân-tâ m chúng ta đã thu gom rất nhiều thành tố, xây đồn lũy bền vững nhất cho Bản ngã. Đức Phật là người đầu tiên nhận ra điều này. Theo đó, như luật về logic, hay như lực phản ứng ngược /giải tỏa một lực, như định luật về chuyển động thứ ba của Newton, hay như luật về đối lập, cách giải phóng Tự ngã Ngài đề ra đã truy tới Nguồn gốc Chân thực của cái gây ra Khổ não, đau phiền cho chúng sinh để giải thể /vô hiệu hóa /làm chệch hướng lực của nó; để phá hủy/ nội phá đồn lũy này mà giải phóng thân-tâm cho ta.
Điều này nghe hợp lý. Nhưng để có thể Hiểu trọn vẹn Ý nghĩa của nó cần một đời học hỏi. Hai mươi lăm thếkỷ qua rất nhiều đạo sư, đạo sĩ, triết gia trong hay ngoài tôn giáo Đông và Tây đã không thể chạm đến căn cốt của vấn đề.
---
Spanish
El mente-cuerpo perceptiva se integra tantos componentes fortificantes, construye el bastión más duro para el Ser. Buda fue el primero en darse cuenta de esto. En consecuencia, como la ley de la "lógica", o como fuerza de reacción contra /resolviendo una fuerza, como la tercera ley de movimiento de Newton, su manera de liberar al Ser rastreaó hacia atrás para encontrar la Verdadera Causa de los Sufrimientos— esoculpable— para "disolver / neutralizar / desviar" su fuerza; explotar/implocar este bastión para liberar el complejo mente-cuerpo.
Eso suena lógico. Pero para darse cuenta de su plena importancia requiere toda una vida de aprendizaje. La prueba de ello son que los pensadores, religiosos y no religiosos en Oriente y Occidente, no han sido capaces de tocar el núcleo del "problema" durante 25 siglos.
---
Italian
Il corpo-mente che percepisce integra così tanti componenti fortificanti, costruisce il bastione più duro per il Sé. Buddha fu il primo a rendersene conto. Di conseguenza, come la legge della "logica", o come forza di reazione contro / resolviendo una forza, come la terza legge del moto di Newton, il suo modo di liberare il Sé risaliva alla ricerca della vera causa delle sofferenze— quel colpevole— per "dissolvere / neutralizzare / deviare" la sua forza; per esplodere / implodere questo bastione per liberare il proprio complesso mente-corpo.
Sembra logico. Ma rendersi conto della sua piena importanza richiede una vita di apprendimento. La prova di ciò è che i pensatori, religiosi e non religiosi in Oriente e in Occidente, non sono stati in grado di toccare il nucleo del "problema" per 25 secoli.

German:
Der wahrnehmende Geist-Körper integriert so viele stärkende Komponenten, dass er die härteste Bastion für das Selbst baut. Buddha war der erste, der dies realisieren. Dementsprechend als Gesetz der "Logik" oder als Reaktionskraft gegen / auflösend eine Kraft wie Newtons drittes Bewegungsgesetz, sein Weg der Befreiung des Selbst zurückverfolgt um die wahre Ursache des Leidens - den Schuldigen - zu finden, um "sich aufzulösen / zu neutralisieren / abzulenken" seine Kraft; diese Bastion zu explodieren / implodieren, um den Geist-Körper-Komplex zu befreien.
Das klingt logisch. Aber um seine volle Bedeutung zu erkennen, muss man ein Leben lang lernen. Der Beweis dafür ist, dass Denker, religiöse und nicht-religiöse in Ost und West, 25 Jahrhunderte lang nicht in der Lage waren, den Kern des "Problems" zu berühren.

French:
L'esprit-corps percevant intègre tant de composants fortifiants, construit le bastion le plus dur pour le Soi. Bouddha a été le premier à s'en rendre compte. En conséquence, en tant que loi de la «logique», ou en tant que force de réaction contre / résolvant une force, comme la troisième loi du mouvement de Newton, sa façon de libérer le Soi remonta à trouver la véritable cause des souffrances - ce coupable - pour «dissoudre / neutraliser / détourner» sa force; d'exploser / imploser ce bastion pour libérer son complexe corps-esprit.
Cela semble logique. Mais pour réaliser sa pleine signification, il faut une vie d'apprentissage. La preuve en est que les penseurs, religieux et non religieux d’Orient et d’Occident, n’ont pas pu toucher le cœur du «problème» depuis 25 siècles.
HMC, 7/2020


Sunday, July 19, 2020

G. W. Friedrich Hegel và Sigmund Freud


                             *
Freud có nợ gì Hegel ?

G. Hegel ( 1770-1831) là triết gia lớn của Đức quốc trong thời kỳ Lý tưởng-Lãng mạn Đức ( German Idealism), sinh trước nhà phân tâm học Áo lừng danh Sigmund Freud (1856-1933) khoảng 85 năm.
Triết học của G. Hegel thường được phân loại vào bộ phận triết học suy niệm-suy diễn ( speculative philosophy) trong đó những khảo chứng mang tính thực nghiệm như cách “phán xét” đúng sai trong khoa học không cần được chặt chẽ , tức là nói theo quan niệm đúng sai trong trong phán đoán tổng hợp hậu nghiệm (synthetic posteriority judgement) không cần được đặt ra nghiêm ngặt. Tuy nhiên điều này không có nghĩa các điều “đúng” trong lĩnh vực triết học không thể được chứng minh bằng cách này hay cách khác. Như có thể thấy trong các diễn dịch (inferences) và phần nào trong suy diễn (deduction).
S. Freud thì lừng danh với những tác phẩm về phân tâm, tâm lý học của ông, trong đó nổi bật nhất là những “khám phá” về tính dục, tình dục, và các ẩn ức (libido) có liên quan của ông. Vài tác phẩm thuở ban đầu của ông như “ Three Essays on the Theory of Sexuality” và “ The Intepretations of Dreams” là những trái bom lớn rót xuống xã hội Áo, Đức thời bấy giờ và bị giới giáo sĩ và hàn lâm Ki-tô giáo thời đó phê phán và chỉ trích nặng nề. Sau đó ông xuất bản quyển The Ego and the Id năm 1920, New Introductory Lectures on Psychoanalysis” (1933), để bàn về Bản ngã (Ego), Bản năng (Id) và Ngã siêu việt (Superego)
Trong phân tích ngắn gọn dưới đây liên quan đến ba lớp tâm “chất” do Freud khởi xướng, ta thấy có những điều có thể suy luận ra từ cái gọi là Bản chất của Tư tưởng, đó là điều tôi gọi là “Tính chất Đối cực, Sự Phân hai” của tư tưởng.
a) Khởi đầu từ Bản năng (Id), vốn đã được sinh ra cùng lúc với con người khi chào đời, với những đòi hỏi, nhu cầu, duc vọng rất nhiều khi cần được thỏa mãn ngay lập tức, nhất là những năm tháng đầu tiên như khi em bé khóc đòi sữa, hoặc khi bé cảm thấy khó chịu trong nguời, hay khi muốn đòi đồ chơi. Đây cũng có thể gọi là phần ngã tầm thường, bình thường hay "thấp hèn", mang nhiều dấu ấn , ảnh hưởng từ sự sinh tồn. Dần dần lớn lên cho đến khi trưởng thành những đòi hỏi, thúc giục, ham muốn v.v. vẫn đó nhưng đã được kềm chế, điều chỉnh lại để sống thích ứng với hoàn cảnh, xã hội; trẻ em , rồi thanh niên dần hiểu được có những khi sự thỏa mãn một nhu cầu, đòi hỏi nào đó cần phải được kềm chế; cần phải đợi thời gian, hay phải thực hiện một đ/kiện nào đó với cha mẹ hoặc người lớn mới được có. Thí dụ, trè em hay thanh thiếu niên hứa phải học giỏi, hay ngoan ngoãn rồi mới có thưởng, chẳng hạn trong tuần, trong tháng. Ngay trong những lúc không được thoả mãn điều đòi hỏi, mong muốn, ham thích, trẻ em từ 3 tuổi trở lên — khi Bản ngã (Ego) bắt đẩu hình thành, ta đã thấy sự tạo nên của ý niệm phân hai, và dần dần một hình thức "phản đề" để điều chỉnh, chưa cần đến sự x/hiện của superego.
b) Bản ngã được hình thành khởi đi từ sự học hỏi từ Bản năng. Có những khi trẻ em dần nhận thức được có những đòi hỏi, thúc gịuc, mong muốn không thể được đáp ứng ngay từ nguời lớn thì các em dần nhận ra sự khác biệt, từ những giờ phút khác biệt đó khi đòi hỏi, thúc giục không đươc thỏa mãn ngay; từ đó trẻ em cảm nhận/ nhận thức được : chuyện được thỏa mãn có hai mặt : khi có được, khi không có được. Sự phân hai hay chia thành hai đối cực dần được hình thành tại đây. Nó đi vào “vô thức” và nằm trong tiềm thức. Nhìn qua cách của Freud, thì điều này theo “theory of personality” viết ra : đó là cách vận hành trong nhận thức của trẻ em, thiếu niên, rồi thanh niên để hiểu khi nào cần kềm, khi nào cần thực hiện một số điều kiện kiện thì mong muốn mới đươc thỏa mãn. Freud gọi đó là “nguyên tắc thực tế”. Theo nguyên tắc này, trẻ em học được bài từ thực tế là phải biết kềm chế lại ý hướng muốn được thỏa mãn ngay, nếu không, có thể bị rơi vào những hình phạt. Và cũnh chính Freud cho ta thấy khả năng phân hai, hay phân cực này trong lý thuyết của ông về cái gọi là “ the primary process” (tiến trình chính yếu) (1), theo đó điểm chính yếu trong tiến trình này là tìm cách”thỏa mãn” bằng tạo ra các cách thỏa mãn “ảo” hay không thật để tạm thời giải quyết, chờ khi được thoả mãn thật sự, vì hoàn cảnh, trường hợp bắt buôc phải chờ (delayed gratification). Freud gọi đây là nguyen tắc thực tế, vì đúng thật khi có những tr/hợp, hoàn cảnh mà các thỏa mãn cho trẻ em và ngay với người già cần phải được chờ đợi, không thể có được ngay. Thực tế dạy cho trẻ em, và trẻ em được dạy phải biết ngăn mong muốn thỏa mãn lại khi cần, phải biết chờ đợi, nếu không đòi hỏi có lập tức có thể khiến trẻ làm bậy, có khi là cướp đoạt, tước đoạt để thỏa mãn. Ngay tại đây ta cũng đã có thể thấy tiến trình/hành trình thành lập một phản đề theo như triết học của Hegel đề xướng về biện chứng pháp. Phản đề được hình thành do va chạm thực tế. Khởi đi từ Id với các sự kiện của nó, Ego dần được “sinh ra” qua va chạm thực tế để ứng phó.
c) Lớp thứ ba trong cá tính, hay nhân cách con người là Superego( Ngã siêu việt, Siêu ngã ). Lớp này được học hỏi và hình thành từ khoảng 5 tuổi, theo Freud, trong trẻ em. Và cũng vậy, đến khi già lão, khuynh hướng này vẫn đó và có thể phát triển hơn, để hướng trẻ em, con người làm những việc tốt đẹp. có những hành vi đạo đức, đối lại với những tầm thường, vị kỷ từ bản năng. Trong tiến trình “thành người” trẻ em, thanh niên, và cả người lớn tiếp tục học hỏi, cồ gắng hoàn thiện mình do khả năng, ý huớng, ý muốn tiến tới Chân-Thiện-Mỹ trong đời sống mình, trong đó Ý thức về đúng sai, thiện ác hoạt động mạnh hơn để dẫn Siêu ngã về chân trời cao đẹp, đạo lý, đạo đức phổ quang minh. Freud cho đó có hai phần: một phần là Lưong tâm (Conscience), một phần là Lý tưởng của Ngã ( Ego ideal) để dẫn dắt, hướng đạo. Đây có thể coi là phản đề rõ hơn với Id trong quan điểm của Freud, nếu sửdụng q/niệm của Hegel, qua tiến trình thành lập của nó.
Bên cạnh điều tôi gọi là “Tính chất Đối cực, Sự Phân hai” của tư tưởng để trẻ em, thanh niên và người lớn nhận ra các đối cực hay “phản diện” trong rất nhiều vấn đề từ sự kiện trong đời sống, trong khám phá khoa học, triết học, và trong xã hội, chính trị, một phần nhỏ nào đó, ta có thể đưa giả thuyết là Freud đã có chịu ảnh hưởng phần nào đó tư tưởng của G. Hegel về Biện chứng pháp ( Dialectic), tuy hai người đứng ở hai phía khá gọi là “phản diện” của nhau, từ đường hướng, cách thức nghiên cứu cho đến phương pháp luận của mình. Hegel thì mang nặng tính lý thuyết, Freud thực nghiệm; Hegel suy tư trong những tiền đề trừu tượng, Freud thì tìm tòi, khám phá trong những kinh nghiệm thực tiễn, thực tế, và sau cùng hướng đến trong tư tưởng, tìm tòi khám phá của họ cũng khác nhau. Và đây là những gì ta có thể chỉ/ trưng ra để “so sánh” :
• Id như tiền đề (thesis)
• Superego như phản đề (anti-thesis)
• Ego: tổng hợp đề (synthesis)
Và chúng xảy ra như những tiến trình trong đời người, và Bản ngã tổng hợp các lực, các yếu tố khác nhau , hay (có thể) mâu thuẫn để đưa ra đáp án, cách giải quyết.
Như trên đã nói, ta không biết chắc, G. Hegel đã ảnh hưởng thế nào tới S. Freud. Ta chỉ biết Freud sinh sau Hegel khoảng 85 năm , khi lý thuyết về biện chứng pháp (BCP) của Hegel đã rất nổi tiếng và được hâm mộ. Và Freud cũng không xa lạ với triết học để không biết tới BCP. Và cách giải trình của ông về Id, Superego, Ego , nhất là cách Ego ( Bản ngã) tìm cách tổng hợp để giải quyết xung đột giữa bản năng và siêu ngã , càng dễ khiến ta có cảm nhận là có liên hệ như đã nói.
Đìều này nói lên : Lý thuyết có những khi đi trước thực nghiệm, thực hành, dù không có thực nghiệm, thì lý thuyết luôn thường là gã mù sờ voi rồi tiên đoán dáng hình nó. Vì vậy có khi các nhà vật lý hay dùng thought experiment.
Note
1. "However, immediately fulfilling these needs is not always realistic or even possible. If we were ruled entirely by the pleasure principle, we might find ourselves grabbing the things that we want out of other people's hands to satisfy our own cravings.
This behavior would be both disruptive and socially unacceptable. According to Freud, the id tries to resolve the tension created by the pleasure principle through the use of primary process thinking, which involves forming a mental image of the desired object as a way of satisfying the need."(verywellmind)

------


Tuesday, July 14, 2020

Ngôn ngữ và đời sống


Tìm hiểu tại sao tại Viêt Nam , xưa nay trong đời sống, và cả trong những buổi
thuyết pháp, người Phật tử và các vị tăng ni thường nói : Từ Bi Hỷ Xả, mà thực
sự trên học thuyết nhà Phật đáng lẽ phải nói : Bi Từ Xả Hỷ mới đúng hơn.
Thấy ra đời sống nhiều khi như những con sóng lớn cuốn trùm lên
rất nhiều thứ, trong đó có nguyên nghĩa của đạo giáo. Tại sao nói thế ?
Bởi lẽ : từ trong căn nguyên đạo giải thoát của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni là
đạo của Lòng Thương Xót muốn cứu độ chúng sinh ra khỏi bể Khổ, tức là
đạo của Đại Bi, là đạo của một đại Tôn giả thấy nhiều cảnh đau , khổ, lo,
sợ, phiền, não, bi, lụy, già , bệnh, chết của chúng sinh mà động lòng
Thương xót ( Bi) (1), muốn cứu độ họ và các loài chúng sinh, chứ không
hẳn là vì lòng Thương yêu ( Từ) , kiểu nhân ái đầy tình cảm có liên quan
đến tham ái, luyến ái ít nhiều có liên quan sắc thanh hương vị
xúc pháp của một bà mẹ dành cho con. Chữ Từ mang nặng tính luyến ái,
vui buồn được mất đời thường, không phải đời ẩn dật, mang phẩm hạnh
kẻ buông bỏ để đi về Phương trời cao rộng (2). Và trong bản nguyên, căn bản
triết lý của Phật môn, chữ Từ đóng vai khiêm tốn và lượng xuất hiện
về ý nghĩa chữ Từ trong kinh nguyên thủy nhà Phật khá ít. Chữ này x/hiện trong Kinh Từ Bi , tức kinh Tình Thương = Metta Sutta.
Thế nhưng, tại sao sau nhiều thế kỷ khi truyền xuống nhân gian
trong giới Phật từ dần dần có chuyện thành của việc chữ “Từ” , sau đấy
qua mặt về ảnh hưởng [ít ra ở mmặt ngôn ngữ, ngữ nghĩa thông thường
trong sự hiểu của quảng đại quần chúng], lấn lướt, nổi bật, rộng bủa
hơn chữ Bi. Có một ít sự kiện có thể lý giải chuyện này.
1. Đời sống, tự nó, mang những khổ đau, sợ hãi, lo lắng , muộn phiền,
đau sầu nhiều nhánh. Mở ngoặc: chúng ta hãy thử tưởng vềnhững nỗi sợ,
nỗi kinh hoàng, lo âu, đau khổ, buồn bã, sầu thưoơg v.v. của con ngưòi
sơ khai, thí dụ cách đây 10-20 ngàn năm thôi, xem họ đã phải sống trong
lo sợ. lo âu thế nào, thí dụ mỗi khi đêm xuống. We, as humans, do not exist
only now. Nếu càng rơi vào những khổ cảnh thì các điều này lại tăng sức
“hoành hành” lên nhiều. Vì thế con người cần Phật , Trời (Thượng đế),
thần thánh, tiên thánh phù hộ, độ trì. giúp sức, cứu độ, vớt vát cho những
lúc lâm vào cảnh khổ, buổi nguy nan, sợ hãi.
2. Vì vậy, từ đó nảy sinh tôn giáo, tín ngưỡng. Tôn giáo, như ánh sáng
dẫn tới con đường Giác ngộ để dẫn dắt chúng sanh tới miền thoát khổ,
mang lại an bình, an lạc, tự tại cho người tầm đạo. Cũng có tôn giáo/tín
ngưỡng dựa trên niềm tin vào một Đấng Thiêng liêng , ví dụ Brahman,
Thượng đế, Allah, Waheguru, Thái thượng lão quân v.v. để được cứu khổ,
giải oan, giải tai, tiêu nghìệp chứớng v.v.
3. Cũng trong nền tâm thức đó, trong khuôn khổ của tâm tư, tâm thức
muốn “hình thành” một đấng Linh Thiêng tối cao, một “khuôn mẫu”
Thiêng liêng để tạ ơn, để được cứu giúp, cứu khổ, trừ tai, tiêu nghiệp chướng
và để tôn thờ mà Ý Tưởng về Quán Thế Âm Bồ Tát, A Di Đà Phật được
thiết lập và dần dần được hoàn bị qua nhiều thế kỷ trong quần chúng
Phật tử , nhất là Phật tử trong PG Đại thừa.
4. Quan niệm về Bồ Tát Quán Thế Âm, từ trong kinh tiếng Phạm
Sanskrit ( Bắc Phạn) [Ava- lokita- esvara] nơi Phật giáo Đại thừa, khởi thủy,
cũng vẫn là vị Bồ Tát “hành thâm Bát nhã ba la mật đa” nhìn vào (quán chiếu= observe) chính ngũ uẩn của mình để thiền quán, nhập định, quán chiếu
vào ngũ uẩn để vượt ra khỏi khổ, thoát khổ. { Quán Tự-tại Bồ tát …, chỗ này
các thầy tăng, pháp sư Thiên trúc với sự góp sức phiên dịch của đồ đệ Trung
hoa dịch rất hay}. Nhưng dần dần, Ngài được quần chúng (không phải
tăng ni thuở ban đầu) xây thành hình tượng để tôn thờ vì lòng Quan tâm
{ quán thế âm tầm thinh cứu khổ, cứu nạn cho con người} đến khổ đau
con người ( notice, recognize) mà trong chính ngữ căn tiếng Phạm (Phạn) cũng “somehow” khơi duyên bằng sắp đặt ngôn từ, đơn vị chữ để mang nghĩa
“ nhìn xuống, nhìn quanh và nghe được, nhận thấy” các nỗi khổ con người—
mà thực ra cũng được xuất phát, liên tưởng, liên hệ tới các “Khổ uẩn” từ Tự tại—
để phát Nguyện Cứu độ.
5. Vì thế, từ nguyên ngữ Bồ tát, trong quan niệm người Ấn độ là chỉ
đến người nam, như các thần Vishnu, Shiva, phần “thiên tính nữ” trong
Lòng Yêu thương, vốn được cảm nhận, vun vén từ Lòng Yêu thương (Lòng Từ)
của những bà mẹ— từ người đến thú vật v.v.— mà thành hình. Từ đó Tara,
một hình tượng khuôn mẫu thần nữ được dần hình thành, đồng hóa như
Biểu tượng của cuả Avalokitesvara, và thành Quan Thế Âm Bố Tát, hay Phật Bà Quan Âm (3)
6. Chính vì cảm nhận Yêu thương từ Lòng Từ Ái của các bà mẹ, mà dần dần
chữ Từ được xuất hiện trước chữ Bi sau mấy trăm , hay ngàn năm, chẳng hạn.
Đó giải thích tại sao chữ Từ được viết , đặt trước chữ Bi khi các tăng ni,
và Phật tử người nước ta, và cả Tr/quoc thuyết pháp hay bàn chuyện. (4).
Còn tại sao chhữ “Xả” lại nên/đáng ra phải đi trước chữ “Hỷ” thì ta có thể thấy
: thông thường khi gặp chuyện làm cho bực tức, giận dữ, thì ai cũng vậy có xả ,
rồi mới hỷ được.
Một quan sát cạnh đó: Lý do có thể góp phần lớn về thứ thứ tự bốn chữ
Tứ Bi Hỷ Xả như thế là vì: âm vận, thanh âm của thứ tự đó dễ nghe,
thuậ n tai “trơn tru” hơn cho tiếng Việt, thay vì Bi Từ Xả Hỷ.
Thế mới biết : đời sống với bao phiền não, âu sầu, lo lắng , sợ hãi,
nguy nan, tai ách. nạn vong , và nếu lâm vào các góc trầm luân của khổ hải
thì mức độ còn cao hơn nhiều lần bình thường, có ảnh hưởng trùm toả,
trùm phủ thế nào lên tâm tư, tâm tình, tâm cảnh con người, thí dụ như đời
sống hiện nay của nhiều người ở VN. Và vì vậy ngôn ngữ cũng bị đổi thay,
chuyển hướng, hay hiểu lầm, hiểu lộn. Và cũng dĩ nhiên số quần chúng
Phật tử thì bao giờ cũng đông gấp vạn lần hơn số tăng ni. Điều này cũng
góp phần không ít về chuyện ngôn ngữ ban đầu bị chuyển hướng, thay đổi;
có khi làm dậy nên nghĩa mới, cũng có khi làm thay đổi phần nào nguyên nghĩa.
Vì vậy, có người như triết gia M. Heidegger là người nổi danh hay “bẻ” chữ,
gạn đục khơi trong , thuyên thích “ kỳ dị” một số chữ của triết học
Hi Lạp.

Notes:
  1. Cf:
    (Thích ca mâu ni phật tán quan thế âm bồ tát kệ đại bi đại danh xưng
    cát tường an lạc nhân)
2) a. 大悲咒 (Đại Bi Chú) : ban đầu không thấy chữ “Từ” hay “Đại Từ” trong
các danh hiệu của Quan Thế Âm Bồ Tát, hay chú do Ngài nói ra. Hoặc trọng
tâm ý nghĩa Lòng thương xót trong kinh hay chú về Đại Bi.
b. 大悲心陀羅尼 (Đại Bi Tâm Đà la ni; viết tắt của Th/thủ th/nhãn Đại Bi tâm
đà la ni)
c. (nam mô đại bi quan thế âm bồ tát)
nam mô đại từ đại bi cứu khổ cứu nan quảng đại linh cảm quan thế âm
bồ tát ma ha tát-






Comm

Saturday, July 4, 2020

Tuesday, June 30, 2020

Mất Dạy và Ngu Muội quá-LHNam

"Tận tín thư bất như vô thư" 

Đọc thấy vài tài liệu, còn nhiều việc phải bàn cãi mà thằng con nít này đã viết những lời như thế này về một anh hùng dân tộc
Những dòng chữ ngu muội của một người trẻ VN
LHNam

*

Brian Wu is feeling thoughtful with Thanh Hiếu and 3 others.
21 hrs

Về Nguyễn Huệ đã khúm núm mà quỳ đáp Phúc Khang An với phong thái bỉ ổi như thế nào ?

Sự kiện này được chép lại trong bộ Yên Hành Ký quyển 2 燕行記 卷二 do chánh sứ Triều Tiên Từ Hạo Tu 徐浩修 (Seo Hosu) viết khi ông và sứ đoàn Triều Tiên gặp sứ đoàn Tây Sơn vào năm 1790 trong dịp lễ mừng thọ vua Càn Long Thanh triều.
Bạn đọc phần Hán ngữ tại đây >> https://www.krpia.co.kr/viewer/open



Và bạn lưy ý đoạn này “今年三月。光平自安南起程。四月到光西。皇帝遣禮部侍郞德明迎之。又命內閣議定安南王上京時。沿途官員相見儀注。七月光平率臣僚騶從一百八十四人。到熱河。貢獻純金鶴一雙。純金麒麟一雙。明犀五對。象牙十對。馴象一雙。肉桂一百斤。沈香一千斤。他餘奇玩不可殫記。又進安南樂工數十人。以助劇演。皇帝大加褒美。待以殊禮。命光平及從臣。縱觀行宮七十二景。聖祖所定原爲三十六景。皇上人續定三十六景。 御製七言律一首。御書拱極歸誠四大字。幷御製集二十圅。賜光平。又以親王車服。賜光平。以五品官朝服。賜從臣。封光平長子光纘。爲世子。黎氏以維字傳世。故阮氏亦以光字傳世。 駕還圓明園。皇帝召見光平。則福康安必於門外附耳語移時。指導奏對。及陞殿陛。又牽衣。指導坐立跪叩之節。或私接於朝房。則康安立語而光平跪答。諂鄙之態。無所不爲。余於宴筵。與安南王及從臣。吏部尙書潘輝益。工部尙書武輝瑨等。每日聯班。或有酬酢。和珅之子。爲皇上第十一額駙者。輒謂余曰。安南人決不可深交。又聞檢書等所傳。刑部郞中某。在朝房。指安南從臣之過去者而罵曰。阮光平眞逆賊。此輩皆黨與也。可見士大夫之拂鬱而亦可揣和福之間。不能相協也。光平骨格頗淸秀。儀容亦沈重。似是交南之傑然者。從臣則雖稍解文字。而軀材短小殘劣。言動狡詐輕佻。屢言於余曰。新王本爲廣南布衣。於黎氏。無君臣之義。又言新王宮室。皆仍黎氏之舊。歸國後。不可不改其扁額。又言渠輩亦不仕黎朝。今之爵秩皆親王所賜。語刺刺不休。蓋中有所忸怩也。太和殿賀班。夕月壇祭班。始見其所謂本服。則其王頭匝網巾。戴七梁金冠。身穿絳色龍袍。束白玉帶。從臣亦匝網巾。戴五梁烏帽。穿蟒袍。而色或用靑或用紫。束金帶。袍文駁雜詭怪。類倡優服。與安南古制判異。又安南古爲十三道。而今分爲十六道。皆新王之所變更云”.
Có phải trong đoạn ấy, họ Từ đã viết khinh bỉ hành động của nhóm sứ đoàn Tây Sơn không ? Ví dụ như đoạn “則康安立語而光平跪答。諂鄙之態。無所不爲”, theo mình hiểu có nghĩa là “tuân theo lời lập ngôn của (Phúc) Khang An mà Quang Bình quỳ đáp, phong thái xiểm nịnh bỉ ổi, không việc gì mà không làm”. Còn với sứ đoàn Tây Sơn, thì họ Từ viết “從臣則雖稍解文字。而軀材短小殘劣。言動狡詐輕佻”, theo mình hiểu có nghĩa là “nhóm tòng thần thì tuy có biết chút ít chữ nghĩa, nhưng thể tạng người thấp bé yếu ớt, (còn) lời nói và hành động (của bọn họ) thì xảo trá khinh điêu (khinh điêu 輕佻 có nghĩa là ngôn ngữ cử chỉ không trang trọng, thiếu nghiêm túc)”.
Và cũng chính sứ đoàn Triều Tiên này đã cho chúng ta biết về việc sứ đoàn Tây Sơn đã mặc triều phục Thanh triều như thế nào (xem >> https://www.facebook.com/…/3740…/permalink/4152097154830746/) và họ đã cười chê việc này của sứ đoàn Tây Sơn.
Như vậy bạn thấy rõ, rất có thể, việc triều đình nhà Thanh có mối quan hệ tốt đẹp với nhà Tây Sơn, không hẳn chỉ vì hoàng đế Càn Long “ảo tưởng” gì cả, mà còn là vì có cả sự hợp tác mang đầy tính bỉ ổi xiểm nịnh của vua quan Tây Sơn với triều Đại Thanh đấy chứ. Có thể chính vì triều Tây Sơn có những hành động xiểm nịnh bỉ ổi hơn người như thế, nên triều Đại Thanh mới ban thưởng triều Tây Sơn với việc bình thường hoá quan hệ ngoại giao đó bạn. Một vị hoàng đế An Nam đã chịu phục tùng sang chầu Thiên triều, đã lạy đại thần Thiên triều, lại còn tự mình thỉnh cầu cho được mặc triều phục Thiên triều, thì với những hành động thần phục đến thế, mà triều Đại Thanh không bình thường hoá quan hệ mới là lạ đó chứ.
Nhưng chắc là đến nay, các nhà Quang Trung học của Việt Nam chỉ viết và chỉ cho bạn nhiều về việc vua Quang Trung và sứ đoàn Tây Sơn của ông đã tranh đấu ngoại giao giỏi như thế nào, chứ họ đâu có viết rõ cho bạn là vua Quang Trung và sứ đoàn Tây Sơn đã làm những việc như thế này đây để đạt được mục đích chính trị đâu đúng không ?
Mà trong sử Việt, đâu có ông vua nào tự mình qua Bắc triều, tự mình xưng con, tự mình thỉnh cầu cho được mặc triều phục Bắc Triều đâu đúng không ? Ngay cả ngài Mạc Đăng Dung, chỉ có trói mình chịu tội tại biên giới thôi mà.
Yup, anh hùng dân tộc Nguyễn Huệ của Việt Nam đã làm những việc như thế đấy, không gì mà ông không thể làm, từ việc đào mả thiên hạ, đến việc đánh đuổi vua anh, rồi ông sang Tàu mà quỳ lạy quan lại nước họ, rồi thỉnh cầu cho được mặc triều phục Thiên triều, v.v. Cũng may ông chết sớm, chứ không, không biết nước Việt mình, và quan trọng hơn, văn hoá của người Việt mình, có còn hay không nữa ?
Người Việt ngày nay tôn vinh Nguyễn Huệ là một anh hùng dân tộc Việt Nam với câu nói bất hủ "Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ". Nhưng hoá ra, anh hùng dân tộc Việt Nam như thế này, cũng chịu khó mà đi liếm giày Thiên triều, đi quỳ lạy vua quan Thiên triều, và lại còn tự thỉnh cầu để được phép mặc triều phục Thiên triều nữa cơ đấy.
Và chắc chắn là, trong lịch sử Việt Nam, đã xuất hiện rất nhiều anh hùng dân tộc, nhưng một anh hùng dân tộc mà xưng con với Thiên triều và làm đủ trò làm mất mặt thể diện dân tộc, thì chỉ có Nguyễn Huệ mà thôi. Nguyễn Huệ - người anh hùng dân tộc Việt Nam, đã đào mả đồng bào của mình, đã đánh vua anh của mình, đã giết tướng sĩ của mình, đã tụ hợp bọn cướp biển hoành hành vịnh Bắc bộ, đã không từ một việc sỉ nhục nào khi đi sứ bên Tàu, chỉ để đạt được mục đích chính trị. Con người như thế, trong dòng sử Á Đông, người ta gọi đó là một kẻ gian hùng đấy chứ. Thế mà ngày nay, ông lại là một anh hùng dân tộc vĩ đại, mà nơi nơi tại Việt Nam đều thờ cúng ông, và người ta dạy con trẻ sống như ông, thế là sao nhỉ ? Không biết người Việt có biết ông đã liếm giày Thiên triều với đủ thứ hành động, chỉ để có được những món cơm thừa sữa cạn mà Thiên Triều dành cho triều đại Tây Sơn của ông không ?
Mời bạn tham khảo
Dĩ nhiên mình có thể sai, nếu có mời bạn lên tiếng để mình cùng học hỏi
Thanks
Brian
---

LHNam :
Cố ý bôi nhọ, xuyên tạc vua Quang Trung
* *
Người tuổi trẻ thiếu giáo dục, sa đà vào đường “tà” Brian W.
đã cố ý cắt đoạn, dịch gian nói dối để lừa gạt những người trẻ
không biết tiếng Hán, hay những người không thông tiếng Hán
mà bôi nhọ vua Quang Trung để làm gì ?.

Brian đã lừa gạt ra sao với những người khong biết rành
về chữ H án do:
1) Không hìểu đủ về chữ H án

2) Không biết cách đọc văn bản trong bố cục, sự mạch lạc
để ý nghĩa sáng tỏ hơn

3) Thiếu vốn li ếng về v ăn phạm , ngữ nghĩa tiếng hán
Brian cắt ra hai c âu này để xuy ên tạc, bôi nhọ:
“則康安立語而光平跪答。諂鄙之態。無所不爲”
( tắc Khang An lập ngữ Quang Bình quỵ đáp. Siểm bỉ chi thái; vô sở bất vi)
Sau đây là bản dịch chính xác đoạn văn Brian cắt ra hai câu
để bôi nhọ :
皇帝召見光平。則福康安必於門外附耳語移時。指導奏對。
及陞殿陛。又牽衣。指導坐立跪叩之節。或私接於朝房。
則康安立語而光平跪答。諂鄙之態。無所不爲。余於宴筵。
與安南王及從臣。吏部尙書潘輝益。工部尙書武輝瑨等。
每日聯班。或有酬酢
(hoàng đế triệu kiến quang bình。tắc phúc khang an tất ư
môn ngoại phụ nhĩ ngữ di thì。chỉ đạo tấu đối。
cập thăng điện bệ。 hựu khiên y。chỉ đạo tọa lập quỵ khấu
chi tiết。 hoặc tư tiếp ư triêu phòng。 tắc khang an lập ngữ
nhi quang bình quỵ đáp。 siểm bỉ chi thái。vô sở bất vi。
dư ư yến diên。 dữ an nam vương cập tòng thần。lại bộ
thượng thư phan huy ích。 công bộ thượng thư vũ huy瑨 đẳng。
mỗi nhật liên ban。hoặc hữu thù tạc.)
Dịch :
Hoàng đế ( Càn Long) triệu Quang Bình ( tức vua Quang
Trung) vào tiếp kiến . Phúc Khang An liền ra cổng ngoài rỉ
vào tai (Q/Bình) chỉ cách trả lời vua ( tấu đối); (sau đó) tiến
vào bệ rồng với xiêm áo chỉnh sửa ngay ngắn. Rồi Khang An
lại chỉ Q/Bình ngồi đứng quỳ thưa đầy đủ chi tiết, hoặc cách tiếp
vua C/Long trong phòng riêng. [Sau đó Khang An đưa Q/Bình
vào bái yết C/Long]. Khang An nói thì Q/Bình quỳ đáp; thái độ
mang vẻ giống một nịnh thần; cái gì cũng làm theo.
Sau đó, cùng tôi, vua An Nam với các bề tôi đi theo ( tòng thần)
như thượng thư bộ lại Phan Huy Ích, th/thư bộ Công Vũ Huy Đẳng
dự tiệc. Ngày nào cũng được ban tiệc. Hoặc là trò chuyện (bên rượu ngon).
Giải thích:
Chuyện vua chư hầu, sứ thần các nước vào chầu thiên tử tr/quoc
phải quỳ đáp chẳng có gì lạ, hay phải cái gì đó đáng gọi là nhục.
Đó là nghi lễ, nghi thức của bất cứ triều đình nào dù là tàu, Nhật,
Hàn hay Việt. Thái v.v. cũng nhiều khi phải quỳ thưa chuyện,
bẩm tấu với nhà vua
Đó là điều cố ý bôi nhọ , xuyên tạc thứ nhất của Brian khi vìết :
“Có phải trong đoạn ấy, họ Từ đã viết khinh bỉ hành động của
nhóm sứ đoàn Tây Sơn không ? Ví dụ như đoạn “則康安立語而
光平跪答。諂鄙之態。無所不爲”, theo mình hiểu có nghĩa là
“tuân theo lời lập ngôn của (Phúc) Khang An mà Quang Bình quỳ đáp, phong thái xiểm nịnh bỉ ổi, không việc gì mà không làm”. Còn với
sứ đoàn Tây Sơn, thì họ Từ viết “從臣則雖稍解文字。而軀材短
小殘劣。言動狡詐輕佻”, theo mình hiểu có nghĩa là “nhóm tòng thần thì tuy có biết chút ít chữ nghĩa, nhưng thể tạng người thấp bé yếu ớt, (còn) lời nói và hành động (của bọn họ) thì xảo trá khinh điêu
(khinh điêu 輕佻 có nghĩa là ngôn ngữ cử chỉ không trang trọng, thiếu nghiêm túc)”.”

Và nó tiêp đó dùng luận điệu xuyên tạc qua việc THTu (Tr/tiên)
thắc mắc về chuyện sứ bộ An Nam đổi trang phục [nếu có] mà
không nêu ra THTu đã có những nhận xét đầy ác cảm với phái
bộ VN vì đươc C/Long tiếp đón rât trọng thể, nên ganh tị.
“Và cũng chính sứ đoàn Triều Tiên này đã cho chúng ta biết về
việc sứ đoàn Tây Sơn đã mặc triều phục Thanh triều như thế nào (xem >> https://www.facebook.com/…/3740…/permalink/4152097154830746/) và họ đã cười chê việc này của sứ đoàn Tây Sơn.
Như vậy bạn thấy rõ, rất có thể, việc triều đình nhà Thanh có mối quan hệ tốt đẹp với nhà Tây Sơn, không hẳn chỉ vì hoàng đế Càn Long “ảo tưởng” gì cả, mà còn là vì có cả sự hợp tác mang đầy tính bỉ ổi
xiểm nịnh của vua quan Tây Sơn với triều Đại Thanh đấy chứ. Có thể chính vì triều Tây Sơn có những hành động xiểm nịnh bỉ ổi hơn người như thế, nên triều Đại Thanh mới ban thưởng triều Tây Sơn với việc bình thường hoá quan hệ ngoại giao đó bạn. Một vị hoàng đế An
Nam đã chịu phục tùng sang chầu Thiên triều, đã lạy đại thần
Thiên triều, lại còn tự mình thỉnh cầu cho được mặc triều phục
Thiên triều, thì với những hành động thần phục đến thế, mà triều
Đại Thanh không bình thường hoá quan hệ mới là lạ đó chứ.”
Và đoạn miệt thị do Brian viết sau đây cho thấy , nếu nó thật sự là ngườiViệt
thì quả đó là thứ “con cháu” phản phúc và quá mất dạy.
“Người Việt ngày nay tôn vinh Nguyễn Huệ là một anh hùng dân tộc Việt Nam với câu nói bất hủ "Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ". Nhưng hoá ra, anh hùng dân tộc Việt Nam như thế này, cũng chịu khó mà đi liếm giày Thiên triều, đi quỳ lạy vua quan Thiên triều, và lại còn tự thỉnh cầu để được phép mặc triều phục Thiên triều nữa cơ đấy.
Và chắc chắn là, trong lịch sử Việt Nam, đã xuất hiện rất nhiều
anh hùng dân tộc, nhưng một anh hùng dân tộc mà xưng con với
Thiên triều và làm đủ trò làm mất mặt thể diện dân tộc, thì chỉ có Nguyễn Huệ mà thôi. Nguyễn Huệ - người anh hùng dân tộc Việt
Nam, đã đào mả đồng bào của mình, đã đánh vua anh của mình,
đã giết tướng sĩ của mình, đã tụ hợp bọn cướp biển hoành hành
vịnh Bắc bộ, đã không từ một việc sỉ nhục nào khi đi sứ bên Tàu,
chỉ để đạt được mục đích chính trị.”