Saturday, October 14, 2017

Meditation and The Art ...

Meditation and The Art of Relieving Pain, Frustration, Discomfort and Solving Problems

                                           * *
A fabulous part of doing meditation is applying it intelligently to solve many of our problems that can range from toothache, headache to divorce, bankruptcy.

Here are some things that you can do to, at least, release, relieve your pain, stress, and worries.

Take the example in which you have a toothache, or muscle cramp

First, Recognize/Identify your pain : I am having a toothache, a cramp. Of course, in the physical sense, this is instantly. It tells you “instantly”.

Second, Ask : Why is it (the pain, the worry) so ? Why let it continue to be so and bother you ? This, normally, also follows instantaneously right after an idea of wanting to release, relieve, stop it.

Third, Release yourself from that pain, discomfort. How ? By the way how our mind and body communicate and work together, they know immediately how to release yourselves from the pain and discomfort. It is sort of how the sensory, motor, and integrative systems work together to tell you what to do to release, stop and relieve the pain and discomfort. They (almost) automatically tell the interneurons to give orders, or “counter-reflex to pain, discomfort” to release, or stop “the forwarding waves of that painful sensation”. To put it differently: they lift, send away the painful sensation, or shift its direction to relieve you, or cut short the continuation of that sensation— for 3, 4 to 20, 30 seconds. Everything then changes; this will also help relieving the pain. The you need to repeat the guiding process along the way when needed.

Because the pain will repeat itself for its length, for example, in the case of a toothache. You will need to repeat the process to shift it away, to release, relieve it. You will be amazed how this will help you substantially to relieve your pain, or discomfort.

Try these three steps out, and gradually, I believe they will work for you.

The same procedure of releasing, stopping, shifting can be exercised for discomfort, anger, frustration, worries, and other sensations, feelings which put heavy pressure on your hearts, or minds. It‘s like you are carrying a heavy load, and suddenly you can put it down.

For affliction, discomfort, uneasiness, worries from a more mental/psychological source, it can give you time to release, relieve so that you can have more tranquil, relaxed moments to have time to sort, or work, solve things out later. In these situations, many times the worries, the problems will not happen the ways you imagine, or think of, but arise—  many times— by the distortions of compounded fear with no logical, or rational bases.

And why does Mediation help very much with releasing and relieving these ? Because the meditation teachers, from ages, have meditated, contemplated on the very complex connection, interconnection between Mind and Body very, very thoroughly and suggested ways to practice seeing the problems with our mind and body and ways to get out, or release, relieve.


Notes:


1. With the instantaneous thought of : "Stop; I want to be released of this pain, discomfort", your mind will instantaneously stop and shift the pain for some seconds, relieving the pain a great deal for you. As said above, it’s like it putting down the heavy stones you’re carrying in your sensation for you. All you have to do is repeating the process.

2. The conscious thought of wanting to stop the pain/discomfort will give message to the interneurons to coordinate effort to stop, to shift away the pain sensation.

3. With all other feelings/sensations of ugly, bothersome, grievance-causing nature, you can do the same thing to tell them to stop, or go away by following those three steps.


4. In Buddhist terms, the moment you tell your mind to stop the feeling/sensation of pain, discomfort, frustration, the ālaya-vijñāna , or store-house consciousness will interact and change turn with the mano- vijñāna (the Knowing/Mental consciousness) and other consciousnesses to occupy your mind, shift its content and direction, and relieve the strength of the pain.

Chân Huyền
10/2017

Thursday, October 5, 2017

Hội Họa trong Âm Nhạc Trịnh Công Sơn

Ca từ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nhiều người đã bàn tới ( kỹ nhất là Bùi Vĩnh Phúc), nhưng điều chưa ai nói tới đó là liên hệ/tương ngộ/ kết ứng giữa âm nhạc TCS và hội họa, lời nhạc của ông và những đường nét, gam màu.

Âm nhạc TCS có những khi làm dấy lên những liên tưởng/kêu gọi/ ấn dấu/ghi ký/ kết nối với hội họa

Nói đơn giản như Tàu xưa : Thi trung hữu họa. Nhưng nói như vậy là quá đơn gi ản. 

Những bài nhạc như thế này, thường chỉ có thể trở thành ‘dễ hiểu/dễ thông cảm/ dễ nắm bắt” hơn qua cầu nối của hội họa , với những liên tưởng thơ mộng đắm say, hay lãng mạn, phiêu bồng trong luân vũ giao hòa của nhạc và họa, trong khi những cấu trúc mang nhiều tính luận lý hay hợp lý của những lý giải về ngôn ngữ sẽ thất bại trong việc giải nghĩa, phân tích-giải thích, giải cấu [ explain/ analyze/deconstruct] ngôn từ âm nhạc của ông.

Có khi ta có thể thấy những tương ứng (chỉ tương ứng thôi nhé ) với Surrealism ( Siêu Thực) trong những lời này:

          Gọi nắng trên vai em gầy
          Gọi em cho nắng chết trên sông dài
          Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao
          Có những bùi ngùi bay đi thầm lặng 
          Có mắt thật chiều dưới trán ngây ngô

Hãy thử “ngó vô” (principally observe, absorb meaning by relating to your own’s experience of related matters) để thử tìm hiểu, cảm nhận, khoan hãy tìm cách phân tích chi ly dưới nhiều hình thức và suy diễn. Cái đó có thể làm sau. Năm năm, mười năm v.v.

• Gọi nắng trên vai em gầy : Khi nào thì chúng ta có thể viết lên những lời như thế hay tương tự như thế ? Khi nào thì các ông thạc học về ngôn ngữ có thể vượt qua những phân tích hợp luận lý của mình để có thể mở bung tâm thức của mình, để có thể “gọi nắng” như thế, khi nắng, một hữu thể vật thể ( ontic being) , chỉ có thể sưởi ấm, soi sáng, hay trải lung linh trên đầu cây, ngọn lá, chứ không thể “nghe” đuợc, thì làm sao “gọi được” ? Dù thi vị hóa đến mấy, sử dụng cách biểu tả , thủ pháp nào của văn chương, ngay cả nhân cách hóa, cũng khó thấy thuận lý cho nắng có thể nghe được.(*) Có phải chỉ khi nghe nhớ nhung da diết một bóng hình, khi đã trăm lần thấy nắng— trải lối nàng đi, hong ươm bờ tóc, tô thắm bờ môi, ánh trong mắt biếc , vương vấn hàng mi, bưóc theo tà áo, chạm nhẹ trên vai v.v…Và một hôm ất chợt nào đó, ký ức của những lần gặp gỡ xưa trong nắng chạm vào tâm thức hôm nay, cho nhớ nhung da diết này, gặp lại nắng đậu trên vai ai đó, mở cửa cho những lời nhạc/ lời thơ như trên cất cánh. Con đường để vút cánh về cõi đó có nắng trên vai em gầy cho tôi với gọi, chắc chắn khác hẳn con đường dẫn đi bình thường hợp lý của ngôn từ ở các ngõ ngách khác— trừ thi ca. Và cũng chỉ một lần cho anh nhớ em tha thiết viết nên.

• Cho tay em dài gầy thêm nắng mai : Hiểu thế nào đây ? Nắng gầy thêm qua tay gầy em một lần anh thấy? Mà sao anh có thể thấy nắng có thể gầy đi như thế được ? Ắt hẳn phải là một đồng cảm, yêu thương hay xúc động mãnh liệt nào đó để anh có thể thấy nắng, vốn là một thứ khỏe mạnh, tràn nhiệt lượng mà cũng gầy guộc đi theo em. Khả năng của một liên tưởng hội họa, ký ức về một hình ảnh sống động qua tay gầy của em trong nắng mai, lóe lên, chớp sáng trong tâm thức và tôi chụp bắt ngay, để ghi xuống cho phút mộng này đáp trên lời nhạc.

• Gọi em cho nắng chết trên sông dài : Nắng chết trên sông dài khi nào ? Khi nào thì có thể thấy như thé? Nhân duyên nào và tâm thế nào gợi lên hình ảnh và mô tả nhu thế ? 

• Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao ? Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ; dài tay em mấy thuở mắt xanh xao. Vâng, được rối , tôi thấy mưa , tôi thấy u hoài, tôi thấy những hạt nghiêng nghiêng bay vào hồn mình đây , thấy nhớ hết cái này , rồi tới cái kia , về “nguời ta” , thấy mắt xanh xao, nhưng “dài tay em mấy” vào thuở mắt xanh xao thì nhạc sĩ ơi, ông muốn nói cái gì đây? Và tay dài này và mắt xanh xao đó “liên hệ” với nhau sao đây , ông ? Kiến thức nào , suy tưởng nào có thể dẫn lối , gợi ra khả hữu liên kết này ?

Vân vân và vân vân…

Làm sao có lý giải được môt cách “kỹ càng, rõ ràng” những lời nhạc đó, khi dựa phần lớn vào tính cách thuận lý/ hợp lý của kết cấu ngôn từ (the rationality of language construction), cũng như những xây dựng hợp lý/ thuận lý cho ngôn từ ( the rationalization of language) ? .Dĩ nhiên những cố gắng này rất hợp lý và hữu ích trong rất nhiều nỗ lực ngữ vựng, văn phạm cũng như việc kết thành câu cú cùng ý nghĩa, nhưng trong môt số ca từ của TCS, hay chớp ảnh trong một số bài thơ, thì nỗ lực để hiểu chúng, qua tính cách hợp lý và thuân lý của ngôn ngữ, thất bại. Vì vậy có nh ững lời nhạc nhiều khi nghe tưởng dễ hiểu của nhạc sĩ tài hoa rất mực này lại còn khó hiểu hơn nhiều lấn những giòng thơ “điên” của Bùi Trung Niên Thi sĩ Giáng. Cũng nên nhắc lại, TCS cũng là một họa sĩ có tài.

Vì thế, khi khả năng lý giảì của ngôn ngữ, trí năng luận lý không giải thích được cho có cơ sơ vững vàng, thuyết phục thì hãy "vô ngôn" và thử thâm nhập cảm nhận bằng những cách khác.

Khi rảnh hơn sẽ trở lại và “luận” kỹ hơn.

TN( HMC)
1/5/2013


Note : 

* Đấy là một khả hữu giải thích








Photos of Paintings by Trinh Công Sơn – Source: trinh-cong-son.com


Thursday, September 28, 2017

Rosette Rain (Mưa Hồng)--LHNam-ChHuyền

It's gone through like a dream; it's gone thru so fast-- like a racing flow under a bridge.

It's been 50 years since the day the bare-footed queen of ballads- as many in VN called her- Khánh Ly, the "dear" singer of youth, of university students, of 17-18 year old juniors, seniors in high school sang the song. She was 22 at the time, and the famous Trinh Công Sơn, the bard from Huế, whose war-torn and poetic soul transcribed onto the life of literature and music of South Vietnam as an enormously gifted songwriter, was only 6 years older. And the song, Mưa Hồng, which may be translated as "Rosette Rain"; the place was Quán Văn ( Văn Coffee shop), a favorite gathering spot for students in war time, who can be put into the War anytime. 

But this is a love song.

---




Mưa Hồng ( Rosette Rain)


Trời ươm nắng cho mây hồng
Mây qua mau em nghiêng sầu
Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm
Mây âm thầm mang gió lên

Người ngồi đó trông mưa nguồn
Ôi yêu thương nghe đã buồn
Ngoài kia lá như vẫn xanh
Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng

Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao
Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu
Em đi về cầu mưa ướt áo
Đường phượng bay mù không lối vào
Hàng cây lá xanh gần với nhau

Người ngồi xuống mây ngang đầu
Mong em qua, bao nhiêu chiều
Vòng tay đã xanh xao nhiều
Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du

Người ngồi xuống xin mưa đầy
Trên hai tay cơn đau dài
Người nằm xuống nghe tiếng ru
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ





It had woven a rosette sky (for you)
The clouds ’d swiftly passed; pensively you flowed
Then it showered the day you came
The clouds now silently brought up the wind


He had sat watching the rain from headwaters
Oh, how love had gone into tristesse
While the leaves were evergreen
The lonely river rose calling out to the thousand waves


O, you had cried the day the rain'd dropped on that peak
What’s there to hold, the fog had blurred all
You’re going home, sprinkle wet, on the bridge
The flying royal poinciana flowers blinded the entrance way
The green leaves came together


He ‘d sat— clouds passing by up top
Waiting in longing for you many a day—
arms’ warmth frittered away
Oi, my feet ’d been scraped away on aimless trips

He ‘d sat, wishing rains to fill up his hands
The pain was long, repetitive
He lay down, listening to lullabies
Why wasting away when life is short ?
Translated by Chân Huyền – for TCSơn


https://www.youtube.com/watch?v=JSYjP5lKmO0

https://www.youtube.com/watch?v=w3VO3fWqq7I


https://www.youtube.com/watch?v=UbYKoKnhzAE


Sunday, September 10, 2017

Ls Nguyễn Văn Thân thuyết trình tóm tắt về Biển Đông

ngày thứ Sáu 9/8/2017 tại Úc trong chương trình Việt Nam : Con Đường Nhân Bản do Đại hội Giới Trẻ Thế Giới tổ chức tại Úc châu và phát biểu của Dân biểu Úc Chris Hayes về Nhân quyền



---


nguồn

https://www.youtube.com/watch?v=XH695MiT-OQ


https://www.youtube.com/watch?v=vn7hDEd734s

Monday, August 28, 2017

30 năm trước , hẹn thề với núi sông, người đi

Ngày này, 28 tháng 8, 30 năm về trước, những người con yêu dấu và kiêu hùng bậc nhất trong lịch sử VN đương đại , đã hi sinh tại Nam Lào trên con đường Đông Tiến để vào lại VN với tâm nguyện quang phục Tổ quốc và lòng son sắt,  ý chí sắt thép: “hoặc thành công, hoặc anh dũng hi sinh vì Tổ quốc”. Với ý thức sáng rỡ và lập trường vô cùng kiên định :  tự mình đứng lên tiến hành công cuộc giải phóng, không chờ phải có một đồng minh, một thế lực ngoại bang nào trợ sức hay “bật đèn” xanh đỏ. Nhiều người đã từ bỏ cuộc sống ấm êm tại hải ngoại, để dấn bước hi sinh, trong đó có chiến hữu chủ tịch Hoàng Cơ Minh, nhà văn Võ Hoàng, nhạc sĩ Trần Thiện Khải, cựu Trung tá Lê Hồng, KCQ Nguyễn Huy v.v… Những kháng chiến quân khác đã hi sinh trong dịp này là : cựu đại úy Nhảy dù Trương Ngọc Ny, KCQ Huỳnh Văn Tiến, KCQ Trần Hướng Việt, KCQ Long, KCQ Lưu Minh, KCQ Đẩu. Trước đó đã có sự hi sinh của KCQ Phùng Tấn Hiệp, KCQ Lâm Thao và hàng trăm những KCQ không biết tên khác nữa trong 3 chiến dịch Đông Tiến. Xin một lần nữa thành kính làm lễ ghi ân tấm lòng hi sinh cao cả của chiến hữu chủ tịch, anh Võ Hoàng,  và tất cả các vị đối với Tổ quốc thân yêu.


Tâm Nguyên 
















Saturday, July 29, 2017

Thơ Giuseppe Ungaretti

Don’t Scream Anymore ( Đừng Kêu Khóc Nữa)
Non gridate più
Cessate di uccidere i morti non gridate più, non gridate se li volete ancora udire, se sperate di non perire.
Hanno l'impercettibile sussurro, non fanno più rumore del crescere dell'erba, lieta dove non passa l'uomo.

Stop murdering the dead
Don’t scream anymore, don’t scream
If you still want to hear them,
If you hope not to perish.
Their words are like imperceptible wind
They no longer make noise
Of the growth of the grass,
Content where no man passes.
---
Hãy ngừng giết lại người đã chết
Đừng kêu la, than khóc nữa
Nếu các bạn muốn nghe họ
Nếu các bạn muốn không tự hủy.

Lời họ như gió thoảng mong manh không rõ
Bên kia thế giới họ đâu nói gì
Chuyện cỏ xôn xao lớn
Họ an thản chốn biệt mù.

Tâm Nguyên dịch sang Anh, Việt
------
Soldati
Bosco di Courton luglio 1918

Si sta come
d'autunno
sugli alberi
le foglie.

Lính
Rừng Courton, tháng Bảy1918
Như
Trên cây
Mùa thu.
----

San Martino del Carso

Di queste case
non è rimasto
che qualche
brandello di muro
Di tanti
che mi corrispondevano
non è rimasto
neppure tanto
Ma nel mio cuore
nessuna croce manca
È il mio cuore
il paese più straziato

Vùng quê San Martino đá vôi lửa đạn

Không một căn nhà nào
Đứng vững
Ngoài gạch đá
Vụn vỡ
Không một ai
Đã từng bạn bè trò chuyện
Còn lại
Dù chỉ thế thôi
Nhưng mãi trong tim tôi
Không một thánh giá nào của bạn, của đời
Mất đi

Quê hương rạn vỡ
Chính là tim tôi.
1916
-----

Bản dịch tiếng Anh của Jim Friel

Of these houses
nothing remains
but the rubble
of a ruined wall
Of the many
who were so close to me
nothing remains
not even that
But in my heart
not one cross is missing
This ravaged village
is my heart

---

Note:
Bài “ San Martino del Carso”của G. Ungaretti là một bài thơ rất nổi tiếng của nhà thơ. Ông là người tham dự cuộc chiến tại vùng quê  núi đá vôi có tên thánh Martino này , bên cạnh sông Isonzo, nên đã chứng kiến cảnh vùng quê này bị Thếchiến thứ nhất tàn phá, làm cho vỡ vụn điêu linh, hoang tàn như thế nào. Và bây giờ , trên lối đi tiến vào vùng đất này, người ta có thể tìm thấy tấm bảng ghi bài thơ này của nhà thơ Ý, như hình bên dưới.



---


Sono una creatura
Come questa pietra
del S. Michele
così fredda
così dura
così prosciugata
così refrattaria
così totalmente
disanimata
Come questa pietra
è il mio pianto
che non si vede
La morte
si sconta vivendo
I am a creature

Like this stone
of San Michele
so cold
so hard
so arid
so refractory
and totally
inanimate

Like this stone
My tears roll
And no one sees

Death
Is discounted
Living.

 Tôi là một sinh vật
Như hòn đá này
ở San Michele
rất lạnh lẽo
rất cứng rắn
rất khô khốc
chai lì
hoàn toàn
chai đá

Như hòn đá này
Nước mắt tôi rơi
Không ai thấy

Chết
Sống giảm giá (*)


Tâm Nguyên dịch Anh, Việt

* Đời sống ơi, sao đắt giá quá; nước mắt sao cứ phải trôi vào trong nuốt lặng.


----


I Fiumi ( The Rivers)

https://www.youtube.com/watch?v=8SAegn2KtDc