Monday, September 9, 2013

Bất Tuân Dân Sự (Civil Disobedience)

Ngắn gọn về Bất tuân dân sự ( Civil Disobedience)

Biểu tình, tụ họp, nằm xuống đường  phản đối/ không làm theo  nhà cầm quyền về 1 chính sách, 1 vi phạm công lý, 1 chà đạp nhân quyền, dân quyền v.v…đều có thể xem là một bất tuân dân sự. Phongtrào phản kháng bất bạo động của thánh Gandhi (Mahatma Gandhi) để đòi đọc lậpcho Ấn độ, cuộc c/mạng chống Chia cách (Apartheid) ở Nam Phi, cuộc cách mạng Nhung (Velvet Revolution) của Tiệp khắc, và nói chung những vận động xuống đường biểu tình phản kháng thời 1989 của các nước Đông Âu như Ba lan, Hung gia lợi, ĐôngĐức, Bảo gia lợi v.v. Nói chung, tất cả các vận động quần chúng phản kháng, bất tuân này, mà chung kết trở thành những cuộc cách mạng ôn hòa, đều là những hìnhthức bất tuân dân sự. Các nhà chiến thuật tài giỏi sẽ tập hợp và vận động được sức mạnh của quần chúng trên các yếu tố chung và tìm ra được các biện pháp, cách thức đối phó với đàn áp của  nhà cầm quyền trong các tình huống khác nhau, ví dụ lúc cương lúc nhu, gia giảm liều lượng tùy tình huống, ở các thời điểm khác nhau, ví dụ có khi phải chấp nhận đối thoại ở các điểm nào đó v.v... Trên căn bản của các lý do có thể dẫn đến các trường hợp bất tuân dân sự, nhà cầm quyền hiện tại vi phạm, áp chế, đàn áp quá nhiều và quá nặng mọi thứ trong đời sống dân sự của quần chúng. Vi phạm, áp bức , đàn áp, tước đoạt trên tất cả các bình diện : Hiến pháp, luật lệ, thi hành luật lệ, nhân quyền , dân quyền, công lý, công bằng xã hội, đạo đức, luân lý, chính sách, cung cách đối xử v.v…Nhà vận dụng giỏi sẽ tìm ra được rất nhiều yếu tố kết hợp để quấn chúng kết hợp , liên kết với nhau để làm thành các trận tuyến chung, và nghĩ ra được các cách ứng phó với công an, an ninh. Một ít chỉ dẫn  về chiến thuật cho các phong trào/tập hợp BTDS tương lai để đối phó với bọn cầm quyền:

  1. Đừng bao giờ nói, viết, truyền tải điều gì quần chúng khó chia sẻ, cảm nhận
  2. Thường xuyên tìm cách gây bối rối, hoang mang cho phía địch
  3. Chế nhạo, biến đối phương thành những phường tuồng, những tên hề trong chính những “trò” của chúng bày ra. Chế diễu, biến đối phương thành những tên hề là một trong những vũ khí rất lợi hại. Ai cũng rất ngại/ rất sợ khi bị trở thành một trò cười, trò hề trước mặt quần chúng và mọi người
  4. Biến phía địch trở thành những tên dối trá, gian xảo khi chúng nói một đằng, làm một nẻo, vi phạm các nguyên tắc, lề luật của chính chúng đặt ra. Ví dụ như bao nhiêu đìều phạm luật trong bản kết luận điều tra về Đinh Nhật Uy, vi phạm luật vụ đòi xử trị những người như Nguyễn Thu Trang vừa rồi trong Sứ quán Thụy đìển, các thứ lố bịch, vô lý, ngu xuẩn trong Nghị định 72.
  5. Một chiến thuật hay sẽ khiến cho quần chúng thích thú và hưởng ứng mạnh mẽ. 
  6. Luôn làm cho mọi người thấy phía địch là phía bức bách, chà đạp, dày xéo lên công lý. Đa số con người ai cũng có lòng hướng về công bằng, lẽ phải, ai cũng ghét cảnh một gã to lớn, hung hãn  hiếp đáp, đè bẹp một anh coi nhỏ bé, chịu đựng.

Tấm hình nằm xuống đường bên dưới là một bột phát tự nhiên mà rất có ý nghĩa, gây xúc động, dũng cảm của một sự bất tuân dân sự. Các bạn hãy nghĩ thêm những hành động tương tự cho tương lai trực diện bọn công an, an ninh. Nếu thấy cần thiết, tôi  sẽ viết dài hơn về BTDS.


Note: Một ví dụ hết sức cảm động về BTDS trong “đạo nghĩa” người Hi-lạp xa xưa

Người Hi-Lạp thời xưa rất thường đi trước thời thế. Đọc lại truyện  mới thấy công chúa Antigone của thần thoại Hi-lạp, trong tác phẩm của Sophocles, đã chống lại lệnh của vua Creon, để làm tang lễ trang trọng cho em trai là Polynices, dù Creon đã ra lệnh cấm và sẽ tử hình. Eteocles, anh của Polynices, đáng lẽ phải theo lời cha dặn,thay phiên cai trị xứ Thebes, nhưng vì Eteocles không muốn chia quyền với em, nên Polynices phẫn uất , mượn thêm quân nước ngoài về tấn công Thebes. Rốt cuộc cả hai đều tử thương trong chiến trận, nhưng Eteocles thì được “quốc táng”, còn Polynices thì xác bị treo ngoài thành cho kên kên, cầm thú mổ xẻ, rút ruột. Vì thế Antigone mới thấy bất nhẫn và bất công cho Polynices mà phản kháng và chấp nhận  tử hình. Sau đó con của Creon là Haimon, hôn phu sắp cưới của Antigone , sau khi kiếm được xác Antigone, cũng tự tử theo nàng.
Theo quan niệm của một số người Âu Mỹ, Antigone đã làm một hành động “bất tuân dân sự”, mà lý do cốt yếu của nó là tiếng gọi của lương tâm.Antigone chấp nhận cái chết, phản đối phép nước vì lương tâm của nàng bắt buộcnàng phải đòi cho được một đám táng đúng nghi lễ cho Polynices.

Antigone
Antigone ( by Frederic Leighton, 1882)

Tuesday, September 3, 2013

Để con số nói chuyện

Đây  là những con số cho thấy tại sao các quốc gia lại chọn chế độ Dân chủ-Tự do từ 1973 cho tới 2011 :

1.     Trong quyển “ The Third Wave- Democratization in the Late Twentieth Century” , giáo sư Samuel Huntington, sau khi đếm số quốc gia theo thể chế Dân chủ , ông đếm được khoảng 40 quốc gia, trong đó  30 quốc gia có số dân số hơn 1 triệu người, tức khoảng nhấp nhỉnh một phần tư số quốc gia (tức hơn 120 quốc gia một chút) vào cuối năm 1973. ( tr. 26) [1]
2.     Trong quyển “ The Spirit of Democracy- The Struggle to Build Free Societies throughout the World", học giả Larry Diamond trưng ra một bảng từ 1973 cho tới 2006 cho thấy con số gia tăng ngày càng rất nhiều của những quốc gia hậu –đôc tài hay hậu-Cộng sản ( table 2, Appendix) [2]
3.     Từ 1973 cho tới 1984, con số 40 q/g d/chủ tăng thành 60, trong đó số q/gia với hơn 1 triệu dân chiếm gần 50%.
4.     Từ 1993, sau khi bức tường Bá linh và Liên Xô sụp đổ, con số tăng lên thành 108. Đến 2006 thì là 121. Tính theo tỉ lệ thì tăng từ 26.7% lên 62.6%. Tỉ lệ này cũng gần bằng tỉ lệ của Freedom House vào năm 2011.
5.     Về ý kiến quần chúng về thể chế Dân chủ thì 81% cho tới 92% người đại diện cho dân chúng được phỏng vấn , từ Mỹ sang  Âu, Á , Phi châu đều nghĩ Dân chủ là một guồng máy chính quyền, một thể chế, tuy có thể có những v/đề của riêng nó , nhưng mà là một thể chế tốt hơn mọi thể chế khác. (tr. 33) [3]

--------

[1] Huntington, Samuel P. The Third Wave. Norman: University of Oklahoma Press, 1991.
[2), [3] Diamond, Larry. The Spirit of Democracy. New York: Henry Holt and Company, 2008

Ref :



Monday, September 2, 2013

Một tấm hình cũ

Đp.

Những nét thư sinh vẫn còn nhiều trên khuôn mặt những chàng trai đang vào chốn đạn bom, chống giữ sơn hà miền Nam tự do. Một người đẹp trai mà coi hiền , người ngậm điếu thuốc "ngon lành", người dựa lưng vào tường chắc đang suy nghĩ về tr
n đánh vừa qua, người kể chuyện sôi nổi, người cười thật tươi, người cười hóm hỉnh

Ta đánh trận cho gió trời thổi mãi
Không như ngươi thù hận Mác với Lê






Saturday, August 31, 2013

Dân chủ xã hội

Vài tuần nay, dư luận xôn xao, người chống, kẻ bênh một bài viết trên giuờng bệnh của ông Lê Hiếu Đằng, một cựu đảng viên CS, nguyên Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) Việt Nam, nhất là chuyện ông Đằng muốn thành lập một đảng Dân chủ xã hội. Tôi vốn không muốn góp ý, vì ngán ngẩm đề tài này, nhưng vì một nhân duyên nên có viết mấy dòng về cái đảng có thể sẽ được thành lập này, bữa nay post lại đây.



Nếu tính về khía cạnh “có lợi” cho việc vận động cho Tự do và Dân chủ của đ/nước thì việc ông LHĐằng đề nghị một đảng mới ( mà rất cũ ở Âu Mỹ !! ) là Dân chủ Xã hội ( Democratic socialist party), và (chủ yếu) có thể xem là nhắm tới bạn bè, đồng đội cũ, cũng như đảng viên CS vì “hơi hướm và gốc rễ” của nó với các đảng xã hội khác, từ Democratic socialism qua tới Revolutionary socialism, tức từ “hồng” qua tới “đỏ”, thì đây là một tác tố có lợi, vì như vậy những người đ/tranh cho Tự do, Dân chủ sẽ có thêm bạn đồng hành.

Nhưng nếu đứng về mặt tư tưởng, hay thực tế xã hội, thì đây có thể chỉ là những vết mực mờ nguệch ngoạc của một ngòi bút sắp hết mực và hết ý. Nó không còn sức dể khơi lên một điều gì đó mang lại sức sống, ý nghĩa hay hữu ích, mà chỉ là sự vá víu cũ rích, nhàm chán, và thiếu sức sống. Những dòng trên không có mang  chút gì  ẩn dụ về  ông Đằng, mà thoát thai từ những gì tôi đọc được trong lịch sử, trong kinh nghiệm của những người đã sống qua những phòng thí nghiệm đỏ, và trong chính bản chất của những chủ nghĩa Xã hội từ đầu thế kỷ 20 đến nay. Chúng xám xịt như những khuôn mặt đầy nước mắt tức tưởi, hay đỏ màu máu của những vụ đấu tố. Nhưng thôi, hãy ngừng lại ở đó.

Còn đứng ở khía cạnh nội dung hay cương lĩnh của đảng này thì chẳng có gì mới, như có thể thấy bằng lời ôngĐằng trả lời BBC dưới đây :

" BBC: Nếu bây giờ những đảng cũ đó muốn đứng ra để thành lập lại, hoặc nhưtheo lời kêu gọi của ông, thì làm sao thành lập được một đảng phái khác có thểhoạt động được để trở thành một đảng đối lập tại Việt Nam thưa ông?

Luậtgia Lê Hiếu Đằng: Vấn đề ở chỗ là cơ sởpháp lý nhà nước không cấm thì mình không phải là khôi phục lại hai đảng cũ màlà một đảng Dân chủ Xã hội mới. Việc thành lập này nó có thuận lợi là hiện nayhệ thống đảng Dân chủ Xã hội là trên phạm vi toàn thế giới.

Khuynh hướng dân chủ xã hội là khuynh hướngtiến bộ hiện nay. Nó hạn chế những mặt tiêu cực của chủ nghĩa tư bản và nó đấutranh vì dân quyền, nhân quyền và bảo vệ môi trường. Tôi nghĩ đó là con đường phải đi  " (hết trích) 


Đó chỉ những bánh xe cũ được sửa sang, sơn phết lại của càc đảng hiện nay gọi là Democratic socialist party hay Evolutionary socialist party, có gốc tích từ hệ phái của các nhóm “revisionist” hay " reformist", bắt đầu từ Fabian Society và Eduard Bernstein khi xưa. Để sống còn và “rêu rao”về một “xã hội thiên đường” ( utopian society) họ đã chấp nhận “ a mixed”economy, trong đó những đóng góp công sức và lợi nhuận v.v… từ cái nền k/tế của(chủ nghĩa ) Tư bản được công nhận và “lợi dụng” , và họ đòi có những tồ chức để “chia chác” lợi nhuận và công sức này cho thành phần nghèo khó hơn để ”lôi kéo quần chúng”. Nói ví von hơn, thì có thể nói vầy : chủ  nghĩa xã hội (mới) ngày nay  nhận chủ nghĩa Tư bản làm má nuôi và xin tiền nuôi mình và đàn em. Chỉ vậy thôi. Các đảng Xã hội dân chủ ( hay Dân chủ xã hội, nói theo cấu trúc Hán Việt mà LHĐằng dùng) khôn ngoan hơn nên đã biết sử dụngnhững đường lối, lề luật của chính nền Dân chủ ( phần lớn do công của giới tư sản và tư bản thiết lập nên) như tạo phong trào tranh đấu quần chúng, vận động phiếu, sửa chữa các chính sách hay đòi hỏi quá “hồng” để “vắt” một phần bầu sửa của con bò Tư bản mẹ. Họ không còn u mê, sắt máu như thế vài thế hệ trước (vì đã nhận được nhiều bài học về thất bại truyền lại) và quá mê man với một thứ chủ nghĩa không tưởng, sau thất bại ê chề của Liên bang Sô viết và các nước cựu CS khắp nơi. Đại đa số các đảng Xã hội  (socialist parties) mang nặng tính cách đấu tranh chính trị và chủ trương “lật đổ” khi xưa đã tan rã từ Âu sang Á, và các thế hệ sau đã chuyển sang sắc hồng hơn để đấu tranh ôn hòa hơn bằng cách kiếm phiếu hay vận động phong trào quấn chúng ( grassroot movement).


Vài hàng về từ ngữ và ngữ nguyên :

1.    Nếu dịch theo cú pháp tiếng Việt thì danh từ Democratic socialism phải dịch là chủ nghĩa Xã hội dân chủ, với bồ túc từ , trạng thái/hình dung hay tĩnh từ ( adjectif qualificatif or qualifying adjective) phải đặt sau danh từ chính. Cách viết của ông LHĐằng là sắp đặt theo tiếng Hán Việt, bổ túc từ, tĩnh từ nhảy lên phía trước

2.    Khi tra cứu từ “capitalism” từ các tự điển của Webster, Random House, Collins, AmericanHeritage, ta chỉ thấy định nghĩa như là một h/thống kinh tế ( an economic system), chứ không thấy dịch như một chủ nghĩa hay hệ tư tưởng kinh tế và chínhtrị [ an economic and political system ( or theory) ], như các chữ socialism hay democratic socialism, làm nhiều khi độc giả không hiểu các người viết sách hay báo dịch “capitalism “ ra thành chủ nghĩa Tư bản có đúng không , hay chỉ nên dịch là h/thống k/tế Tư bản. Đúng là trong nguyên thủy từ “capitalism”, sau khi Marx viết
 cuốn “Das Kapital” chỉ để mô tả  một hệ thống kinh tế, nhưng chữ nghĩa cũng thay đổi và mang thêm nghĩa mới. Sang thế kỷ 20, chữ này đã được một số nhà chính trị hay triết học, xã hội học v.v… gọi là một “chủ nghĩa” hay hệ tư tương chính trị-kinh tế và được những nhà tư bản , tư sản tán đồng. Ghi chú này để giải thích câu hỏi " có chăng một chủ nghĩa Tư bản , như một hệ tư tưởng chính trị-kinh tế-xã hội đối đầu với chủ nghĩa CS hay Xã hội ?" trong sách vở, thư tịch khảo cứu.


* Ghi chú: Vài dòng về Eduard Bernstein, lãnh tụ nổi bật của chủ nghĩa Xã hội dân chủ thế  hệ đầu tiên

Bernstein chỉ trích K. Marx về  :

a)    quan niệm “những m/ thuẫn không thể giải hòa” giữa hai giai cấp Tư bản  và Vô sản
b)   m/thuẫn giữa những kẻ theo kh/hướng Dân chủ tự do và Dân chủ xã hội. Bernstein nói hai khuynh hướng  này có nhiều mẫu số chung có thể xây dựng nên một Cộng hòa xã hội (chủ nghĩa)
c)    Bernstein không chấp nhận cái “mal nécessaire” của chuyên chính vô sản ( dictatorship of the proletariat) của Marx mà muốn tranh đấu bằng những biện pháp  ôn hòa, trong luật lệ của một nhà nước dân chủ.

-------

REF





Wednesday, August 28, 2013

Kính tưởng niệm

Ngày này, 28 tháng 8, 26 năm về trước, những người con yêu dấu và kiêu hùng bậc nhất trong lịch sử VN đương đại , đã hi sinh tại Nam Lào trên con đường Đông Tiến để vào lại VN với tâm nguyện quang phục Tổ quốc và lòng son sắt,  ý chí sắt thép: “hoặc thành công, hoặc anh dũng hi sinh vì Tổ quốc”. Với ý thức sáng rỡ và lập trường vô cùng kiên định :  tự mình đứng lên tiến hành công cuộc giải phóng, không chờ phải có một đồng minh, một thế lực ngoại bang nào trợ sức hay “bật đèn” xanh đỏ. Nhiều người đã từ bỏ cuộc sống ấm êm tại hải ngoại, để dấn bước hi sinh, trong đó có chiến hữu chủ tịch Hoàng Cơ Minh, nhà văn Võ Hoàng, nhạc sĩ Trần Thiện Khải, cựu Trung tá Lê Hồng, KCQ Nguyễn Huy v.v… Những Kháng chiến quân khác đã hi sinh trong dịp này là : cựu đại úy Nhảy dù Trương Ngọc Ny, KCQ Huỳnh Văn Tiến, KCQ Trần Hướng Việt, KCQ Long, KCQ Lưu Minh Hưng, KCQ Đẩu. Trước đó đã có sự hi sinh của KCQ Phùng Tấn Hiệp, KCQ Lâm Thao và hàng trăm những KCQ không biết tên khác nữa trong 3 chiến dịch Đông Tiến. Xin một lần nữa kính bái, thành kính làm lễ ghi ân tấm lòng hi sinh cao cả của chiến hữu chủ tịch, anh Võ Hoàng,  và tất cả các vị đối với Tổ quốc thân yêu.


Tâm Nguyên 



Saturday, July 27, 2013

For Your Info

Đây là mấy điều quan trọng trong gặp gỡ của hai ông Obama & TrTSang trên Youtube

1.    T/thống Obama nói : “ Từng bước một (hai nước) chúng ta đã tạo mối tương kính và tin cậy để bây giờ hai nước có thể tuyên bố một “hợp tác toàn diện”… “ ( comprehensive partnership) trong đó có các vấn đề thương mại, môi trường…, và hợp tác quân sự
2.     T/thống Obama quả đã có nhấn mạnh vấn đề Nhân quyền, và các quyền tự do với ôngTrTSang. Ông Obama nói : “Chúng tôi đã nhấn mạnh về cách Hoa kỳ vẫn tiếp tục tin tưởng là tất cả chúng ta cần phải  tôn trọng những vấn đề như tự do ngôn luận, tự do tôn giáo và hội họp…”. Ông Obama cũng nói một cách tế nhị rằng chúng tôi đã nói chuyện thẳng thắn về các vấn đề trên và có những tiến bộ, nhưng cũng còn nhiều “thử thách” mà VN phải thực thi.
3.    Về vấn đề Biển Đông, ông Obama cũng nói sẽ cố gắng hợp tác giải quyết vấn đề hàng hải tại Biển Đông (đang nổi lên) một cách ôn hòa và tiếp tục hỗ trợ cho việc xây dựng một bộ Quy tắc ứng xử ( Codes of Conduct) tại Biển Đông của các nước ASEAN.
4.    Ông Obama cũng tế nhị “nhắc nhở” ông Sang là có một cộng đồng người Mỹ gốc Việt, vốn là một nguồn sức mạnh để tạo nên những quan hệ tốt giữa hai nước. Cộng đồng này có những liên hệ chặt chẽ với người Viêt trong nước; vì thế “các ông chop bu” bên nước của các ông nên “cẩn thận” tôn trọng những nguyện vọng ( và đòi hỏi) của họ.  Từ chữ “vì thế”  là diễn dịch, suy luận của người viết

Nguồn : Đài VOA





Wednesday, July 10, 2013

Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ nhận định về những ký kết giữa TTSang & TCBình

THÔNG CÁO BÁO CHÍ NGÀY 8.7.2013

Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ thay mặt Hội đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN nhận định về sự đánh mất chủ quyền Việt Nam qua bản Tuyên bố Bắc Kinh – Hà Nội ngày 21.6.2013



2013-07-08 | | PTTPGQT

PARIS, ngày 8.7.2013 (PTTPGQT) - Từ ngày 19 đến 21.6 vừa qua nhận lời mời của Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình, ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang sang thăm Trung quốc. Tại đây ông Sang đã hội đàm với Trung quốc để đưa cuộc “hợp tác chiến lược toàn diện Việt-Trung lên tầm cao mới” thông qua cuộc ký kết 10 văn kiện hợp tác trên tất cả mọi lĩnh vực từ quốc phòng, kinh tế, tài chính, thương mại, xã hội, nghề cá ở vùng vịnh Bắc bộ cho đến lĩnh vực đào tạo cán bộ, tuyên giáo, tuyên truyền của hai Đảng Trung – Việt, và ngoại giao quốc tế.

Nói tóm là “hai bên coi sự phát triển của nước kia là cơ hội phát triển của nước mình”. Trên đại cục chiến lược toàn cầu của Trung quốc, thì chiến lược của hai Đảng anh em, hai Nhà nước cộng sản anh em Việt Trung là “Hai hành lang một vành đai”. Trọng tâm các điều trên đây gói ghém trong Tuyên cáo chung Trung quốc – Việt Namcông bố tại Bắc Kinh ngày 21.6.2013.

Nhân danh Hội đồng Lưỡng Viện, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN), Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ đã lên tiếng về sự đánh mất chủ quyền nước ta trên Biển và trên Đất qua bản Tuyên bố chung Bắc Kinh – Hà Nội ngày 21.6. Viện Tăng Thống vừa chuyển đến Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế ở Paris để phổ biến. Xin mời bạn đọc theo dõi toàn văn bản Nhận định ấy sau đây :


           
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT
VIỆN TĂNG THỐNG
Thanh Minh Thiền viện
90 Trần Huy Liệu, Phường 15, Quận Phú Nhuận, Saigon
Phật lịch 2557   
Số : 03/VTT/TT


Nhận định của Hội đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN về sự đánh mất chủ quyền Việt Nam trên Biển và trên Đất qua bản Tuyên bố chung Bắc Kinh – Hà Nội ngày 21.6.2013


Hội đồng Lưỡng Viện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) lấy làm lo lắng cho sự đánh mất chủ quyền Việt Nam trên Biển và trên Đất sau khi đọc toàn văn bản Tuyên bố chung gồm 8 điểm công bố tại Bắc Kinh ngày 21.6 vừa qua khi kết thúc chuyến viếng thăm Trung quốc của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang do lời mời của Chủ tịch nước Trung quốc Tập Cận Bình.

Đại diện cho Phật tử Việt Nam, thành phần đông đảo không ngừng đóng góp máu xương và trí tuệ để bảo vệ chủ quyền nước Việt từ thời cổ đại và suốt quá trình lịch sử hai nghìn năm qua, chúng tôi vô cùng quan ngại về nội dung bản Tuyên bố chung này.

Tuyên bố chung tại Bắc Kinh không hề có một dòng nào xác định việc Trung quốc xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa và một phần đảo Trường Sa của Việt Nam, hoặc hàng nghìn cây số trên đất dọc biên giới, đặc biệt tại Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan v.v… hay đòi hỏi Trung quốc hoàn trả biển và đất đã xâm chiếm.

Với kẻ cướp đã vào chiếm đóng một góc nhà rồi, ông Chủ tịch nước vẫn “nhất trí” với mưu kế của kẻ xâm lăng, là “Hai bên nhất trí dựa trên nguyên tắc dễ trước khó sau, tuần tự tiệm tiến, gia tăng cường độ đàm phán của Nhóm công tác về vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc bộ”.

Ông Chủ tịch nước tiếp tục dựa vào cái Bánh Vẽ của 16 chữ vàng và Bốn tốt để xây dựng chủ trương tân lệ thuộc ở thế kỷ XXI với Bắc phương. Chiếc Bánh Vẽ xuất phát từ ý thức nô lệ của ông Hồ Chí Minh khi ông làm bài thơ tuyên truyền “Cứu Trung quốc thị cứu tự kỷ” (Cứu Trung quốc là tự cứu mình) đưa đăng trên báo Cộng sản Tàu Cứu vong nhật báo năm 1940 tại Quế Lâm.

Chuyến viếng thăm Trung quốc trước đây của ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư Đảng, hôm 11.10. 2011, ông Trọng cũng đã thỏa thuận với Bắc Kinh cái gọi là “Thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển”. Tức không gì khác hơn sự lập lại kế sách của ông Đặng Tiểu Bình : “Gác tranh chấp, cùng chung khai thác”. Tuy nhiên người ta đã giấu đi vế đầu của kế sách xâm lược ấy : “Chủ quyền của ta (tức Trung quốc) - Gác tranh chấp - Cùng chung khai thác”.

Bản Tuyên bố chung còn đề cập đến “Hai bên sẽ tiếp tục thực hiện tốt “Hiệp định hợp tác nghề cá trong Vịnh Bắc bộ”. Nhưng tuyệt nhiên ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang không một lời bênh vực bao thảm cảnh giết chóc, tù đày, cướp thuyền của ngư dân đất Việt do Trung quốc gây hấn nhiều năm qua.

Hai bên sẽ “sớm hoàn thành việc xây dựng Trung tâm văn hóa của nước này ở nước kia”. Thế là chủ nghĩa diệt chủng văn hóa Việt thông qua những Trung tâm Văn hóa Hán, mà người ta đã chứng kiến gần 500 Viện Khổng Tử thiết lập trong 96 quốc gia trên thế giới. Đây chính là Quyền lực nhuyễn (soft power) chứ không bằng súng đạn, Trung quốc xâm lược thế giới qua hình thức thực dân văn hóa, đi kèm với chủ trương di dân và kinh tế tài chính để chinh phục toàn cầu.

Xã hội chủ nghĩa ở nước ta ngày nay là thiên đường của giới tham quan ô lại và tư bản đỏ, nhưng lại là địa ngục cho hàng chục triệu công nông.

Trước sau như một, chủ trương của Đảng Cộng sản là phải tiêu diệt Phật giáo hay biến tướng đạo Phật thành thói tục mê tín dị đoan để làm công cụ cho Đảng suốt 38 năm qua, khiến cho GHPGVNTN mất khả năng trong mọi công cuộc tham gia chận đứng các tệ nạn xã hội, suy thoái đạo đức, nhằm phục hồi nhân phẩm, phát triển kinh tế, văn hóa, giáo dục. Người con Phật không thể khoanh tay đứng ngó hay chỉ thắp hương cầu nguyện, mà phải đem từng biệt nghiệp chuyển hóa cộng nghiệp ác hành.

Đứng trước tình trạng quy hàng và nô lệ Bắc phương của Nhà nước CHXHCNVN và Đảng Cộng sản Việt Nam, Hội đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN kêu gọi chư Tăng, Ni, không phân biệt Giáo hội nào, cùng Phật giáo đồ toàn quốc và hải ngoại hãy kết liên thành sức mạnh với mọi thành phần dân tộc để đối phó với nguy cơ mất nước, và vãn hồi nhân quyền, dân chủ làm động cơ cho sự phát triển, để gìn giữ quê cha đất tổ trong sự an lạc, hòa ái, huynh đệ.

Thanh Minh Thiền Viện, ngày 06.7.2013
Thay mặt Hội Đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN
Đệ Ngũ Tăng Thống
(ấn ký)
Sa môn THÍCH QUẢNG ĐỘ

 ---


Nguồn : Queme.net